Nơi bình yên Ước có thể về giữa đồng ngâm ngợi một câu thơ Để thấy mình bình yên như là gió Ruộng lúa bao la nghiêng trời ráng đỏ Ta mơ màng như đứa nhóc mười lăm... Ước có thể về nằm bên hè nhìn nội lựa thóc thơm Nghe lũ gà con chờn vờn ngoài sân gạch Cái lạnh chiều đã lùa ngang qua cửa Mẹ mặc vào chiếc áo len xanh... Dù chỉ là một nỗi nhớ mong manh Khu vườn rộng, bình yên và lặng lẽ Như con chim chìa vôi bạc đầu trước ngõ Ta trở về nhặt nhạnh quả yêu thương... Văn Hạnh Thủy |
24/11/2007
Nơi Bình Yên
Được đăng bởi
Hoa Cỏ May
vào lúc
21:04:00
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






















0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét