Ngọn Nến Trong Đêm


24/11/07

Nơi Bình Yên



Nơi bình yên

Ước có thể về giữa đồng ngâm ngợi một câu thơ
Để thấy mình bình yên như là gió
Ruộng lúa bao la nghiêng trời ráng đỏ
Ta mơ màng như đứa nhóc mười lăm...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Ước có thể về nằm bên hè nhìn nội lựa thóc thơm
Nghe lũ gà con chờn vờn ngoài sân gạch
Cái lạnh chiều đã lùa ngang qua cửa
Mẹ mặc vào chiếc áo len xanh...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Dù chỉ là một nỗi nhớ mong manh
Khu vườn rộng, bình yên và lặng lẽ
Như con chim chìa vôi bạc đầu trước ngõ
Ta trở về nhặt nhạnh quả yêu thương...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Văn Hạnh Thủy

18/11/07

Đơn Độc

Đơn Độc


Có những lúc em phải tới một mình,
Những con đường lại cứ dài quá thể!
Đêm thành mưa, và ngày còn hơn thế,
Vỗ nhịp nhàng những tiếng chẳng say mê.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Biết anh vẫn chờ ở phía xa kia
Con đường không còn dài, nhưng mệt mỏi,
Như những đám mây cõng mặt trời gắn gỏi
Nghe tiếng nước rồi, có thấy dịu niềm mong?
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Em đi về phía anh, đi về phía mênh mông
Bằng những ảo ảnh đã hoá thành cuộc sống,
Hãy đón em với vòng tay ấm rộng
Và nụ hôn dài,
... dài đến triệu năm không?
(sưu tầm)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Đã Lâu Rồi Em Không Làm Thơ Nữa



Đã lâu rồi em không làm thơ nữa
Về những cơn mưa
Ướt cả lối em về
Những hàng cây không biết tên
Nở hoa vàng góc phố
Và cỏ dại trong vườn
Vỡ vụn sương khuya
***
Dường như ai búng dây đàn
Tiếng guitar khô gầy căn gác gỗ
Và gió
Gió của chiều lùa qua cửa sổ
Lật những câu thơ
Em viết thuở mười ba
Những bài thơ đầy cỏ và hoa
Em bíu tay vào cửa
Tiếng chim rớt sau nhà...
***
Em đứng cuối đường chờ mùa đi qua
Chờ hoài không thấy
Chợt như ai gọi tên
Em ngoái đầu nhìn lại
Chẳng có ai
Mà đường về hun hút xa…
***
Trong giấc mơ

Những bài thơ hóa thành con bướm ma
Bay mất
Giữa khuya giật mình tỉnh giấc
Nghe tiếng còi tàu buồn như những ngày xưa
Mới thảng thốt nhận ra
Đã lâu rồi
Em không làm thơ nữa…

Ngô Thị Giáng Uyên

Hình dung anh...Hình như em..


Hình dung anh...Hình như em...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Anh tập em quen anh ngọt ngào chào em buổi sáng
Anh tập em quen anh dịu dàng chúc em ngủ ngon
Anh tập em quen được anh âm thầm dõi theo em
Anh tập em quen anh hỏi han khi em thấm mệt
Anh tập em quen sợ anh rầy la khi em làm sai
Anh tập em quen anh lo lắng, quan tâm em
Anh tập em quen buồn, ngày anh vắng
Anh tập em quen nhớ, đêm anh xa...
Anh tập em quen em được là EM
Anh tập em quen hình dung Y
Anh tập em quen hình như Ê
Anh tập em quen rồi nên U
Anh tập em quen có ANH
Nguyễn Thu Phương

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


7/9/07

Sài Gòn Tháng Bảy Mưa Bay




















Sài Gòn tháng bảy mưa đầy phố

Ngơ ngác hàng cây hạt bụi chờ

Góc nhỏ con tim dòng luyến nhớ

Một hình bóng lạ thoáng vào mơ


Sài Gòn tháng bảy mưa dài mãi

Thiếu vắng bờ vai thiếu gót hài

Thiếu bóng hình em dưới giọt nước

Mưa ơi lạnh quá những chiều dài


Sài gòn tháng bảy mưa ơi mưa

Góc phố chiếc ô như thiếu thừa

Khói thuốc cuộn tròn vòng tiếc nuối

Sài gòn em hỡi bóng hình xưa

6/9/07

Xin lỗi anh yêu em ?




Tại sao anh phải xin lỗi vì anh yêu em nhỉ nếu có chắc có lẽ một điều duy nhất anh không giử lời là không được yêu em như lúc mới quen nhau em đã bảo anh hứa.

Tình yêu nó kỳ diệu qua em, dù anh cố kềm long để không phải yêu em nhưng anh đã không làm được kết quả là anh đã yêu em. Mỗi ngày anh luôn tự hình dung ra nụ cười xin tươi trên khuôn mặt của em cùng với giọng nói ngọt ngào của em. Anh lúc nào cũng muốn luôn bên cạnh em chia sẽ những cảm xúc với nhau cũng như những nổi lòng của nhau. Ngồi cạnh em trong dòng nhạc trữ tình và những ca khúc cả hai cùng thích anh thấy hạnh phúc lắm giá mà lúc đó em đang tựa đầu trên vai anh.

Những ngày không gặp nhau anh thấy nhớ em không thể nào tả hết, hình bóng em luôn tràn ngập tim anh, nó như muốn vỡ ra từng mãnh. Giá mà em cũng hiểu và cùng tâm trang như anh thì tuyệt quá.

Anh một lần nửa xin lỗi em, anh đã yêu em, dù rằng biết tình yêu không có lỗi. Em có thể không yêu lại anh nhưng em cứ để anh được yêu em cho đến khi anh không thể yêu em được nửa nhé người phụ nữ anh yêu. Đừng xa lánh, đừng cấm cản nhé em.

Cám ơn em

3/9/07

Đời này cỏ vẫn xót xa đưa


Hãy để tình yêu thôi xót xa

Sài gòn chiều nay lại mưa tầm tả ngồi bên khung cửa sổ của quán càfê thân quen ngày nào anh lại nhớ về em, những chiều mưa ngày nào chúng ta đãngồi nơi đây ngắm mưa rơi và nghe những tình khúc Trịnh Công Sơn qua tiếng hát ngọt ngào của Khánh Ly. Chiều nay cũng vậy vẩn ca khúc quen thuộc mà em vẩn thích Cỏ Xót Xa Đưa lại vang lên với giọng hát của ca sĩ Khánh Ly.

Anh có em lại mất em và để rồi những giọt mưa rơi tí tách bên khung cửa nghe nảo nề như những lời xót xa trong tim anh. Những ca từ của Cỏ Xót Xa Đưa nghe sao mà thê lương, ray rức trong lòng người.

Trên đời người trổ nhánh hoang vu
Trên ngày đi mọc cành lá mù
Những tim đời đập lời hoang phế
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ
Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa


Ôi ca từ nghe sao ma thắm vào tận trong tim, một nấm mộ anh đã chốn tình yêu của mình vào đó, từ nậm mộ tình yêu này đã mọc lên những nhánh cỏvà trong sóng gió cuộc đời vô tình thổi qua cho cỏ vẩn xót xa đưa, và những ngày yêu củ tưởng như đã nằm yên trong nấm mồ vẩn vọng về gọi những nuối tiếc khôn ngôi. Em đã đến trong đời anh và em cũng đã mãi đi xa đi xa bỏ lại tình yêu trôi theo từng hạt mưa rơi.

Người đã đến và người sẽ về, bên kia núi bên kia đồi
Từng câu hát là từng cácanh buồm giong cuồi trời
Còn lại tiếng cười khóc giửa đời


Trong đời giờ chỉ còn lại những tiếng khóc tình nhân nhớ nhau rong xót xa, khi những cánh buồm mang theo tình yêu đã theo gió giong về nơi cúôi trời xa khuất những ngày tháng yêu thương nồng nàn, say đắm bên nhau. Để rồi một hôm bất chợt một cánh chim nào bay qua cứ ngở người xưa đã về.

Dưới ngọn đèn một bóng chim qua
Giửa đường đi một người đứng lại
Có biết gì về ngày chưa đến
Những ngày ngồi rủ tóc âm u
Nghe tiền thân về chào bóng lạ
Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu


Không biết giờ này em còn có nghe Cỏ Xót Xa Đưa không ? những anh vẩn nghe để tìm trong cỏi hư vô những lời yêu thương xót xa ngày nào. Tình ơi xin hãy thôi xót xa, và em yêu hãy để cỏ xó xa đưa tan theo những giọt mưa cho đời chúng ta thôi xót xa.

Nhấn vào đây nghe nhạc

Thị trấn buồn bên bờ biển ....



Thị trấn buồn bên bờ biển ....


Thị trấn buồn hàng dương nắng lửa
Tháng năm về muống biển đong đưa
Tím chiều thương nhớ hòa màu biển
Sóng vổ con tim rách mãnh thừa

Xa nhau thị trấn lòng vương nhớ
Biển sóng ngoài khơi thoáng đợi chờ
Bao tiếng khát khao mùa lặng lẽ
Biển xanh thăm thẳm giử màu mơ

Hoa muống chiều nay vướng víu quá
Đôi hàng cánh nhạn tít mù xa
Đá nằm chắn sóng buồn tư lự
Nhìn vết thời gian nghe thoáng ... già

Bao năm rồi nhỉ thị trấn buồn ?
Ôm biển chờ mong mà lệ tuôn
Ai có hay không ngày tháng nhạt
Âm thầm thị trấn hoàng hôn buông

Thị trấn buồn ôi thị trấn buồn
Xin lần chợt nhớ chiêu không chuông
Thoảng trong hương biển bờ mi buốt
Năm tháng ngày xưa liệu ngược nguồn



Thị trấn buồn .... trong những cuộc hành trình lãng tư tôi đã ghé qua, một vùng biển nhỏ miền Trung đất nước mà so lòng nặng chĩu trong tôi.... những buổi chiều em rong rủi chân trần trên bờ cát trắng hòa mình vào màu tím của muống biển .... le lói đôi chút ánh tà buông .... hoàng hôn rớt xuống dài thêm khắc khoải ..... những ngày lưu lại thị trấn buồn mỗi chiều, mỗi chiều tôi lặng ngắm nhìn em từ xa để quan sát em ... hình ảnh em như khắc vào trái tim tôi .... tiếng gió từ biển thổi vào như thấu hiểu trái tim lãng tử của tôi đang mơ màn cùng em dạo bước hoàng hôn .... khoảnh khắc này xin mãi ghi vào nơi sâu lắng trong trái tim .... tình nêu một thoáng đi qua nhẹ nhàng mà khắc khoải .... giá như tôi có thêm thời gian .... có thêm lòng can đảm để vượt qua tiếng đời chê trách ( vì em đang có gia đình ) tôi sẽ nói cùng em tôi yêu em như tôi yêu vùng biển này .....

Một chút tình cảm khắc khoải thoáng qua đời tôi xin cùng chia sẻ .....

SÀI GÒN MƯA THÁNG SÁU

SÀI GÒN MƯA THÁNG SÁU

Sài Gòn tháng sáu mưa rơi
Phố dài phố vắng bước người ngang qua
Hàng me ướt lá kiêu sa
Rũ đường lát đát phượng già rớt rơi
Ve nằm lặng tiếng ru hời

Hè ơi tháng sáu nhớ người năm xưa
Thủa còn áo trắng ngắm mưa
Sài Gòn tháng sáu như vừa hôm qua
Vẫn hình bóng cũ thóang xa

Bước tình lận đận nên ta ngậm ngùi
Sài Gòn tháng sáu ai vui
Riêng tôi tháng sáu nhớ mùi vị mưa



Trưa nay Sài Gòn lại đổ mưa, cơn mưa đến bất ngờ và chút đầy nước, ngồi cạnh khung cửa số của Thụy Du Café , mắt nhìn ra phố ngắm từng hạt mưa bay qua. Tiếng nhạc đang từ một ca khúc ngoại quốc từ từ chuyển âm thanh chậm lại, những phím dương cầm buông nhè nhẹ , âm vang và giai điệu thật quen thuộc của ca khúc đã hiện ra … Ôi Diễm Xưa của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại vang lên, mưa vẫn mưa bay ….. làm sao em biết bia đá không đau …. Ngồi nhìn từng chuyến mưa qua ….

Trong từng ca từ của bài hát hình ảnh năm xưa của em như hiện ra trước mắt, những buổi chiều hè tôi đưa em chạy dưới cơn mưa em bảo em thích thế hai đứa ngưới ướt hết nước mưa, gió từng bờ sông sài gòn thỏi lên thêm cái lạnh nhưng những lời động viên của em trở thành ấm áp và giúp tôi đủ dũng khí vượt qua cái lạnh để cùng em tắm mưa dưới những hàng me, hàng phương vĩ hai bên phố … Rồi những lần sau nửa là những lần tiếp tục tắm nhưng cơn mưa bất chợt tháng sáu … ngày cuối cùng của tháng sáu cũng một buổi chiều mưa rơi tầm tả tôi tiển em nơi phi trường … ngày hôm nay không đi dưới mưa nhưng tôi nghe một cái lạnh trong lòng ….

Chỉ đếm từng phút từng phút nửa thôi em sẽ rời ra tôi không hẹn ngày trở lại…. tôi thấy tim minh nhưng đông lạnh lại, hình như trên má có giọt nước nào khẻ rơi lăn nhè nhẹ trên má và đến bờ mơi tôi cảm nhận được vị đắng , đây giọt nước mắt đầu tiên trong đời tôi khóc cho tình nhân, tiển biệt tình nhân, trời thì mưa càng nặng hạt hơn, thời gian lúc này nhưng dừng hẳn trong tim tôi, một đôi phút cuối hình ảnh em nhưng đọng lại thật sâu , xa xa dáng em trong ph*ng cách ly đôi mắt em cũng hoen đỏ lệ, bàn tay tôi như nặng hơn trong từng cái vẩy tay, đôi chân tôi đang bước từng bước thật nặng nhọc lê trên thềm sân ga dõi theo từng bước của em đến khi bóng em khuất khỏi tầm mắt…..

Mối tình đầu của tôi thế đấy bắt đầu bằng những cơn mưa rồi cũng kết thúc bằng những cơn mưa, em tôi giờ hia đầu nổi nhớ sâu thẳm trong vùng ký ức ủa nhau, mười mấy năm rồi còn gì mỗi người mỗi con đường, từng ấy năm em ra đi , từng ấy năm tôi không được gặp lại, ước gì trong một lần mưa tháng sáu Sài Gòn tôi lại bắt gặp lại hình dáng em trong cơn mưa, chỉ một thóang nhìn thôi cũng cảm thấy lòng thỏa nguyện …..

NỖI LÒNG MÙA ĐÔNG




NỖI LÒNG MÙA ĐÔNG


Mùa đông se lạnh khung trời nhớ
Thoáng thế đã mười năm đợi chờ
Hoa tuyết bên thềm ru lặng lẽ
Phương xa .. nơi ấy .... có ai mơ ?


Mười năm chiếc bóng tôi trôi lặng
Trên những lối về mùa vắng trăng

Giá lạnh trong tim ... lòng hối tiếc
Đếm đông lặng lẽ kết sao ngàn

Chiếc áo năm xưa ... người có còn ...?
Hay là quá khứ ... xếp trong hồm

Tôi mười năm vẫn miệt mài ... mãi ....
Đan áo tặng người ... khi lập đông


Áo tôi đan ... xếp đống ... trong nhà
Ngần ấy năm rồi nhiều ... thiết tha
Mà đã tặng đâu ... người có biết
Nét đài trang đã úa .. môi ngà

Tôi chỉ trách đông .... sao lạnh sớm
Cho tôi nhớ mãi vòng tay nồng
Mười năm trống vắng ... ôi khao khát
Tuyểt vẫn rời nhiều ... trắng bến sông

Mùa sau đông đến biết tôi còn ?
Hay chỉ mộ bia với nến hồng?
Người có chở về xin nhớ nhé
Nhang tàn một nén ... ấm phần hồn.



Bài thơ nổi lòng mùa đông này mình sáng tác tặng riêng cho một người phụ nữ mình đã một thời thầm yêu, nàng đã không yêu mình và vẩn giử trọn tình cảm dành cho người yêu cũ nơi phương xa, một chút xót xa trong lòng mình đã viết bài thơ này tặng cô ấy, nơi cô ấy đang định cư 1 năm hết 6 tháng là mùa đông.

Thương Mãi Một Loài Hoa Vỡ











Thương Mãi Một Loài Hoa Vỡ



Nhớ mùa thu ấy tình còn thơ
Ép cách hoa tim lòng thẩn thờ
Chẵng nghĩ chi hoa kia vụn vỡ
Giử tình thật kĩ từng dòng thơ.

Rồi đến một hôm người đi mãi
Nhớ người tạc tượng một hình hài
Khóc thu lá úa sầu tim vỡ
Chôn dấu vào lòng hình bóng ai.

Tưởng những mùa sau tình yên giấc
Vô tình hoa nhỏ đến bên ta
Bao nhiêu nhung nhớ ùa theo gió
Ru vết thời gian chửa kịp nhoà.

Nghe hồn tê tái ôi tình ấy
Những chuyến lá sầu rũ nặng vai
Lặng lẽ theo đời bao bóng lạ
Vẫn hình bóng ấy nào ai hay ?.

Rồi từng mùa lá thu vàng úa
Tôi vẫn nhạt nhoà nhìn bóng qua
Đỗ lệ vơi đầy màu mắt biếc
Mà người đâu thấy , toàn người thừa.

Người ơi đừng giết tuổi xuân mãi
Tình bỗng hóa già vai guộc gầy
Để tiếng thu qua đời nhức nhối
Hồn tôi đau lắm , kiếp lưu đầy.

Và từng thu khóc lệ vươn vấn
Xoá những đợi chờ trên phố trăng
Khua lá trên cành mê khúc lạ
Ru tình yêu giấc với vành tang.

Từ đây xin mãi quên ngày tháng
Chẵng đếm ân tình trong xốn sang
Ru cánh hoa tim từng sắc úa
Quên đời giấc mộng chẵng yên lành.

Mười Năm Những Niềm Khắc Khoải Trong Lòng


Ai về thị trấn thu buồn
Cho tôi nhắn gởi con đường thân quen
Mười năm nổi nhớ không tên
Người xưa còn có gọi tên bốn mùa

Hay riêng chĩ mãi thu sầu
Vàng hanh chiếc lá úa nhầu tâm tư
Tôi xin chia nửa phiều ưu
Gọi người từng giấc thiên thu tình nồng
Mười năm tôi vẫn treo lòng
Nhớ về thị trấn mà hồn xuyến xao
Xin đời tình mãi ngọt ngào
Cho tôi phiến nhớ thét gào con tim
Ru người giấc mộng êm đềm
Mười năm ơi hởi môi mềm khát khao.


YÊU EM HAY YÊU BIỂN




YÊU EM HAY YÊU BIỂN

Từ ngàn xưa biển .. không ngưng sóng
Đánh vỡ đá tình trong bão giông
Anh chỉ con tàu trên biển lớn
Tình em biển cả ... sóng xô lòng

Anh yêu em ... bãi cát vàng óng
Trưa dịu dàng êm sóng đưa đong
Gió lộng hàng dương lay phiến lá
Phi lao thỏ thẻ khúc mê hồn

Anh yêu em ... biển hờn ghen đó
Dù biết rằng anh sẽ đợi chờ
Dù biết rằng anh sẽ lặng lẽ
Bởi vì em ngọn sóng tình mơ

Dẫu ngàn năm sẽ ... em không còn
Mà biển hiên ngang sóng nổi phong
Anh cũng thế trăm năm cát bụi
Tình yêu anh sẽ chỉ trong lòng

Anh yêu em ... sẽ mãi yêu hoài
Cho biển xanh thăm thẳm dạ ai
Yêu biển ... yêu em ... chỉ chọn một
Chọn em ... thầm lặng tháng ngày dài



Đã có lần anh phải chọn lựa phải yêu em hay yêu biển , ngày đó ngây ngô anh bảo yêu cả hai thế rồi anh mất em mãi mãi và mãi mãi .... không phải vì em không yêu biển, thật ra em còn yêu biển hơn cả anh . Đến mãi sau này anh mới biết thì quá muộn. Từ yêu biển em trở thành ghét biển ... em ghét biển vì những cơn giận dữ của đại dương đã cuộn vào lòng biển người yêu đầu tiên của đời em trong một chuyến thăm Côn Đảo và từ ngày đó em trở nên ghét biển. Tôi nếu biết trước cái sự mất mát đau buồn của em có lẻ đã dối lòng mình và dối em là nói yêu em mà không yêu biển. Nhưng biết làm sao đây khi trong lòng tôi luôn yêu biển và cũng yêu em. Mười hai năm có dài không em , mười hai năm trôi qua anh thấy dài vô tận có phải chăng âm ỉ trong tim anh vẩn còn có em và sự ngây ngô thật thà của anh, mười hai năm tóc anh đã bắt đầu pha điểm muối tiêu, giá mà mười hai năm trước quay lại anh sẽ đành dối em là anh ghét biển và anh Yêu Em. Mà cũng mười hai năm anh nào có đối dược lòng anh rất rất yêu Biển dù ngậm ngùi mất em ....

NỔI LÒNG NGƯỜI PHU QUÉT ĐƯỜNG



NỔI LÒNG NGƯỜI PHU QUÉT ĐƯỜNG
( Đêm Mùa Thu Hà Thành )


Tiếng chổi khua đêm nét mệt nhoài
Bao năm lận đận hằn đôi vai
Giửa đêm lặng lẽ trên con phố
In bóng thật dài đêm miệt mài

Người phu lặng lẽ gom lá vàng
Nổi nhớ phôi phai miễn dỡ dang
Cùng với cài nghèo thân rệu rã
Hỏi người xưa cũ có bâng khuâng ?

Một đời xin gởi ngàn mây gió
Từng bước trong đêm bao đợi chờ
Khua chổi .... người phu quét dĩ vãng
Mong đời thanh thản đệt vầng mơ


Tôi đã đôi lần tự nghĩ mình là một kẻ phu quét đường, tôi lang thang khắp đất Hà Thành trong những đêm thu gió se lạnh, một chút hương hoa sữa thơm ngát, đâu đó thoảng chút hương ngọc lan, từng con phố đêm Hà Thành dưới ánh điện vàng le lói, bóng dáng người phu quét đường với từng nhát chuổi gop lá vàng thu .... Ẩn hiện trong tim tôi hình bóng em ngày nào , từng chiếc lá vàng tôi đã lót cho em ngồi nơi công viên giờ còn đâu, tôi miên man liên tưởng từng tiếng chuổi khua lòng mình xào xạc chạm vào nơi sâu thẩm của con tim, tiếng chuổi của niềm khắc khoải, tiếng chuổi của âm vọng hương tình cũ, một chút buâng khuâng, một chút nao nao lòng ... và trong mơ màng ký ức tôi hiện diện như một người phu quét đường , khua từng nhát chuổi để dọn lá vàng , dọn ký ức, dọn dĩ vãng đưa em đến với con đường mới mà em lựa chọn ....

NỔI LÒNG NGƯỜI PHU QUÉT ĐƯỜNG



NỔI LÒNG NGƯỜI PHU QUÉT ĐƯỜNG
(Đêm Mùa Đông Hà Thành)



Góc phố đìu hiu .... thiếu ánh đèn
Người phu lặng lẽ quét đường đêm
Dáng gầy trong lạnh ... đêm đông giá
Tiếng chổi khua đều ... mong giấc êm

Lắm lúc lệ lăn .... mang nổi buồn
Nặng ghì chân bước giửa màn sương
Tủi lòng kiếp sống ... thân phu quét
Mong có một ngày chẵng bụi vương



Một chút khắc khoải , một chút hoài niệm, một chút chia sẽ, trong những đêm lang thang trên phố Hà Nội vào một những đêm đông lạnh giá trong sự cô đơn của người lữ khách, cãm nhận thân phận số phận của người làm đẹp phố phường, những tiến chổi khua trên từng mãnh rác nằm trên đương .....

Xin một lần lệ thôi ướt mi


Đêm nay trời lại mưa, những giọt mưa tí tác rơi nghe sao mà nảo lòng , tôi lại mở bài hát tôi vẩn thích nghe Ướt Mi một ca khúc của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn một người nhạc sỹ tài hoa, và tiếng hát ngọt ngào của Khánh Ly truyền tải cái hồn của ca khúc đến người nghe. Bên khung cửa số đối diện giờ này không biết em có ngối ngấm những giọt mưa rơi không. Tôi biết em từ khi dọn đến căn gác nhỏ này ở trọ, và lần đầu gặp em tôi đã yêu em tha thiết nhưng không một lời tỏ cùng em vì bên em có một người đàn ông mà em rất yêu thương. Em vẩn coi tôi là một người bạn thân và vẩn thường tâm sự với tôi về chuyện tình cãm của em. Trong một lần đi công tác người yêu của em đã mãi trở về cát bụi trong một tai nạn. Từ ngày đó mỗi lần gặp em tôi vẩn thường thấy mắt em đợm buồn. Tôi vẩn biết trong những đêm mưa như đêm mưa hôm nay em vẩn thường ngồi ngấm mưa rơi và những dòng lệ buồn rơi trên đôi bờ mi của em. Nghe những câu từ trong Ướt Mi tôi cảm nhận được từng hàng lê trên mi em vẩn đang rơi.

Ngoài hiên mưa rơi rơi,
Lòng ai như chơi vơi
Người ơi nước mắt hoen mi rồi
Đừng khóc trong đêm mưa,
Đừng than trong câu ca ...


Tôi biết khi người ấy của em ra đi mãi những giọt nước mắt cứ rơi như từng giọt mưa rơi thấu vào tận tim yêu của em. Trong những đêm thâu tôi làm việc bên khung cửa sổ tôi vẩn thấy em ôm ấp những kỷ niệm yêu thương ngày nào . Tôi biết em đang tìm trong những kỷ vật đó một chút hương tình xưa còn đọng lại cho ấm những giấc mơ em . Từng cơn mưa mãi vẩn rơi trong lòng em đem tình nhân thế vẩn mang sấu đau .

Buồn ơi trong đêm thâu,
Ôm ấp giùm ta nhé
Người em thương mưa ngâu
Hay khóc sầu nhân thế
Tình ta đêm về,
Có ấm từng cơn mơ em chưa ...


Trong cái tiếng mưa rơi nảo nế đó tôi thấy căn phòng mình cũng thêm lạnh lẻo có lẽ vì thiếu vắng những tiếng cười của em . Cơn mưa cứ vẩn kéo dài trong đêm thâu và làn khói thuốc của tôi mang theo những dòng ưu tư . Tôi chỉ có thể chia sẽ những điều sấu muộn của em trong lặng lẻ , tôi không muốn khơi lại vết thương lòng em đang mang, tiếng hát của Khánh Ly cứ vẩn vang vọng trong căn phòng .

Mưa lạnh lùng rơi rớt giữa đêm về
Nghe não nề ...
Mưa kéo dài lê thê những đêm khuya
Lạnh ướt mi
Ai còn buồn khi lá rớt trong một cuối đông ....


Tôi biết trong những lúc mưa rơi như thế này em sẽ nghe được những lời yêu thương của người xưa vọng về từ cỏi hư vô . Nhưng em có biết những lời yêu thương của tôi dành cho em cũng gởi vào những giọt mưa đang rơi ngoài hiên. Trong lúc này chắc những dòng lệ héo hắc đang trào tuôn rơi làm ước đơi bờ mi em, những dòng dư lệ khóc thương môt người đã mãi xa . Từng giọt mưa rơi là từng giọt buồn tê tái rơi rớt trong tim em cũng như tim tôi , hai con tim đang mang những dòng lệ buồn riêng .

Ngoài hiên mưa rơi rơi,
Buồn dâng lên đôi môi
Buồn đau hoen ướt mi ai rồi
Buồn đi trong đêm khuya
Buồn rơi theo đêm mưa

Còn mưa trong đêm nay
Lòng em buồn biết mấy
Trời sao chưa thôi mưa
Ôi mắt người em ấy
Từ đây thôi mờ
Nước mắt buồn mi em ngây thơ ...


Trời sao mãi còn tuôn rơi chi hoài cho từng dòng nhạc buồn của Ướt Mi thấm vào tim tôi khóc thưng cho một người con gái tôi thầm yêu . Tôi xin trời hãy đường mưa mãi để lệ sầu trên đơi mi em và lòng em cũng vơi đi những nổi buồn héo hắc con tim yêu đã phong kính tình em. Mưa ơi rơi chi rơi chi cho lòng những người yêu nhau thêm đau thương . Người em tôi yêu xin em mãi đừng hoen ước mi nửa cho tình em ấm lại những phúc bên anh . Hãy để những nổi buồn chôn dấu tan theo từng dòng lệ trên đôi mi và trong những cơn mưa nhé em. Cho một ngày lệ ước mi chúng ta trong tình yêu hạnh phúc.

Cảm xúc dâng trào cùng bài hàt "Mùa đông đến Đài Bắc ngắm mưa rơi "


Mùa đông đến Đài Bắc ngắm mưa rơi (Mạnh Đình Vĩ)

1. Mùa đông tới Đài Bắc nghe mưa, đừng khóc nơi xứ lạ
Mùa đông tới Đài Bắc nghe mưa, mang theo hành lý duy nhất là giấc mơ
Lặng lẽ quay lại không làm quá khứ tỉnh dậy, như thể em chưa từng xa
Nếu lỡ gặp lại nhau xin giữ lại những lời nói trong đáy tim, em tin em hiểu anh hơn ai hết.
ĐK: Vẫn là trời Đài Bắc, vẫn là mưa xưa, nhưng dưới tán dù của em không còn anh nữa
Em vẫn là em, anh vẫn là anh, nhưng giữa đôi ta đã thêm một mùa đông.

2. Mùa đông tới Đài Bắc nghe mưa, đừng khóc nơi xứ lạ
Mùa đông tới Đài Bắc nghe mưa, có lẽ em sẽ được gặp lại anh
Đường phố vắng lạnh nhưng trái tim đầy chật, mỗi góc phố đều có một hồi ức
Nếu lỡ gặp xin đừng tránh mặt, em sẽ chỉ coi như ta chạm vai mà lướt qua...
ĐK: Vẫn là trời Đài Bắc, vẫn là mưa xưa, nhưng thành phố không còn quen thuộc nữa
Em vẫn là em, anh vẫn là anh, nhưng giữa đôi ta đã thêm một mùa đông.



http://huyphong.com/blog/article.aspx?286

Trong sự vô tình tôi đã nghe được ca khúc và đọc được lời dịch tiếng việt của bài hát như trên... những cảm xúc về những ngày mưa mùa đông Hà Nội chợt về đầy ấp trong tim ....

Năm ấy sau khi chia tay cùng em tôi quyết định chọn giải pháp chấp nhận nhận nhiệm vụ công tác tận Hà Nội để tạo khoản cách xa em 1700km.... đêm đầu tiên đặt trong căn phòng đầy đủ tiện nghi nhưng thật trống vắng ... bốn bức tường khô lạnh theo cái giá lạnh mùa đông của Hà Nội .... ngoài trời những hạt mưa không ngừng tí tích rơi trên chùm lá nhỏ , những hạt mưa như thấm rát vào lòng .... đêm đầu tiên xa nhà nhớ Sài Gòn và hơn hết là nổi nhớ em da diết trong lòng .... tôi đã thức trọn một đêm để nghe tiếng mưa rã rít trong lòng .... từng vòng khói thuốc cuộn tròn trong không gian 4 bức tường .... cái al5nh như cắt da thịt cùng với những hạt mưa đông cứ thấm vào thấm vào trong cơ thể tôi .... như lời chia tay em đã nói cùng tôi nhiều ngày trước đó cũng lạnh thật lạnh như làm đông cứng dòng máu nóng đang cháy bỏng tình yêu trong tim tôi .... tiếng mưa cứ nhè nhẹ trôi vào trong lòng từng giọt từng giọt thấm thật sâu .... giá như có một lần em cùng tôi đi giửa cơn mưa mùa đông cùng ngồi ngắm cánh mưa bay qua đường phố Hà Thành và chiếc dù tôi cùng em che nhau đi qua phố mưa .... ôi những cơn mưa mùa đông Hà Nội giá mà tôi và em cùng nắm tay nhau lướt qua mưa và ngồi nghe mưa rơi trên từng phiến lá tình yêu ... để rồi hơi ấm của hai bàn tay , hai con tim đan vào nhau sưởi ấm nhau trong cơn mưa mùa đông ....


Mùa đông Hà Nội nghe mưa rơi
Lành lạnh bàn tay thiếu vắng người
Ai sẽ cùng tôi qua hết phố
Nghe mưa lạnh buốt thắm bờ môi

Mùa đông Hà Nội đã rời xa
Chiếc bóng hôm nào còn lụa là ??
Giọt vắn giọt dài rơi lặng lẽ
Theo mưa hung hút rời sân ga

Mùa đông Hà Nội ta cùng mưa
Nghe gió ngày xưa lành lạnh lùa
Khói thuốc ấm lòng đời lãng tử
Chiếc dù thiếu vắng bóng người xưa

Một cõi tình phai xin giử cho người ....


Hà thành chiều nay mưa lại về trên phố cổ, cơn mưa phùn nhẹ nhà lướt qua bờ vai em, những vòng xe vô hướng cứ lướt lướt trên từng góc phố như kếim tìm một vật gì mà em đã đánh mất. Bờ mi em những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhạt nhòa. Em tấp vào một quán nhỏ ven đường gọi cóc cafe. Tiếng hát Khánh Hà chợt vang lên từng lời từng lời xuyên thấu qua lòng em

Mùa thu về đây mưa phùn bay ướt vai em gầy
mùa thu về đây riêng mình ta cùng với trời mây
mùa thu paris có ai đi trong nắng vàng
vòng tay mênh mang bước chân đã nghe buồn hoang
vườn xưa còn đây sao bờ vai nhớ thương vơi đầy
người xa tầm tay riêng mình ta một cõi tình phai
chiều qua công viên có ai đón đưa lối về
thoáng nghe tiếng mưa não nề
ngày chợt dài lê thê


Tiếng mưa nhè nhẹ rơi trên lá, từng dòng nhạc nhè nhàng rơi vào tim em. Những con phố xưa đâu rồi hình bóng anh cùng em ngày nào, giờ chỉ còn mình em lang thang qua từng góc phố phong rêu xanh. Những ngày dài là biết bao nổi nhớ, những nụ cười, những chiếc hôn vội vã trên môi, những vòng tròn khói thuốc anh thả trong không trung, giọng nói ấm cúng ngọt ngào đầy yêu thương.

Nào ai biết... nào ai biết... nào ai biết..
biển đợi chờ một đời
người yêu hỡi... người yêu hỡi... người yêu hỡi...
quá xa rồi một thời
tìm đâu thấy... tìm đâu thấy... tìm đâu thấy...
nụ cười buồn ngày nào
có xót xa mờ khuất một mình ta

Tiếng lòng em đang gào thét gọi tên anh, người đâu hỡi ... người đâu hỡi còn đâu những tháng ngày hạnh phúc đã cùng em. Ba năm qua từ ngày xa nhau em thầm tự nhũ sẽ mãi mãi quên anh trong lòng em. Nhưng những góc phố, những nơi mình từng có nhau em vẫn đi về mỗi ngày thử hỏi làm sao quên được anh đây. Lòng em đang lạnh lắm giá mà có bờ vai to lớn của anh để tựa vào và vòng tay cằn cổi của anh em trầm lấy em. Nghĩ đến đây những giọt nước mắt của em lại lăn trên gò má. Em chờ gì khi từng giọt mưa thu đi qua, em chỉ biết nhặt từng chiếc là vàng xếp vào ngăn tủ nhưng một thoáng ngày xưa em đã có anh. Em tự hỏi mình sao lại xa nhau ? ... có phải chăng cái ngày xưa em còn nông cạn quá trong tình yêu ... em quá kiêu kỳ ... hay em quá vụn dại , để rồi có anh đó và đánh mất tình yêu của anh. Từng giọt cafe nghẹn đắng nơi đầu môi em hòa cùng những giọt lệ ăn năn muộn màn.


Chiều qua giòng sông lá vàng rơi dáng ai mơ mộng
chiều qua giòng sông riêng mình ta mòn mỏi chờ mong
chiều qua sông Seine có con chim bay cuối trời
cất lên tiếng ca rã rời
cuộc tình sầu khôn nguôi

Thôi thì một cõi tình xưa giờ đã tàn phai, em xin ôm chọn cùng năm tháng để được thấy ngày xưa trong ngõ vắng tâm hồn. Nếu có một lúc nào còn nhớ đến em xin anh hãy cho em gởi một lời nho nhỏ, em vẫn mãi yêu anh dù tình mình đã phai.

( Cảm xúc khi nghe ca khúc Một Cõi Tình Phai )

Một thoáng " Bình Yên " chợt có về qua tim ?


Trong đêm vắng tách trà khua khẽ trên không trung, từng vòng khói thuốc cuồn cuộn bay với vô số hình hài khác nhau. Đã lâu lắm tôi không có những phút thật sự bình yêu như thế này. Một mình uống trà trong đêm giửa khoảng không của sân thượng lồng lộng gió từ sông Sài Gòn đưa vào. Tiếng nhạc từ chiếc máy buông ra từng câu từ của ca khúc Bình Yên ( nhạc sĩ Quốc Bảo do ca sĩ Trần Thu Hà - Trần Hiếu song ca ).

Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên

Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Bình yên để nắng soi môi thơm
Bình yên ta mừng
Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.

Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa
Như từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhau
Như một câu hát ứa ra từ tim
Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên
Để quên hết khó khăn chia lìa

Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên.

Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Bình yên để nắng soi môi thơm
Bình yên ta mừng
Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.

Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa
Như từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhau
Như một câu hát ứa ra từ tim
Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên
Để quên hết khó khăn chia lìa

Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.
Mừng em ta hát đầy hơn xưa.

Bình yên để nghe thiên nhiên đang cùng nhịp con tìm mình, để thả lòng mình đi vào cõi riêng của trái tim, nơi đâu đó những bóng hình xưa ẩn hiện, những kỹ niệm một thời đã qua. Bình yên để thấy mình chợt già đi, để thấy mái tóc điểm màu muối tiêu. Bình yên để thấy thời gian sao cứ vụt trôi ...

Có lẽ cuộc sống vội vã với những cơm áo gạo tiền, với những cuộc tình thoáng vội vút qua để lòng luôn cần những cảm giác bình yên. Có bình yên chăng ? khi trong lòng những tiếng yêu thương cứ vọng về xâu thành từng chuổi kỷ niệm. Có bình yên chăng một cuộc tình tưởng chừng đã phai phôi. Có bình yêu chăng ? một giọt nhớ khẽ xuyên qua tim ... Có bình yên chăng ? những khoảng khắc ta bỏ quên trong quá khứ. Có bình yên chăng? một nụ hôn ngọt ngào còn đọng dư vị trên môi....

Mọi thứ như dòng suối ào ào chảy qua vùng ký ức... tách trà nguội lạnh trên tay ... những vòng khói thuốc lặng lẽ chìm vào bóng tối .... những ca từ vọng về ru khe khẽ cõi lòng nhe nhàng lướt qua ... và những dòng kỷ niệm khéo giọt nước mắt vô tình lăn trên đôi gò má già nua theo năm tháng thời gian. Bình yên xin mãi ru lòng ... xin đời thêm chút bình yên để tôi còn thấy cuộc đời tôi đã qua có những bóng hình giai nhâ

Lặng lẽ tình thu


Lặng lẽ tình thu


Thị trấn buồn chiều thu lá úa
Đường rêu xanh nhạt bóng tình xưa
Hai hàng liễu rũ chờ tay chạm
Nổi nhớ cạm vai ... gió khẽ lùa.

Đường quanh co chợt vàng hoa dại
Bước của em hằn dấu tình phai
Anh vẽ mây chiều trên dĩ vãng
Gió thu se lạnh, bước ưu hoài.

Bao mùa qua trái tim giông bảo
Khoản khắc nào như đã ngọt ngào
Gối mộng trời thu em đã giử
Anh đi tìm giọt nắng hanh hao.

Có là bao ? giửa ngàn thu nhớ
Tình mãi còn đây những đợi chờ
Dù lặng lẽ riêng anh khắc khoải
Cũng là hạnh phúc thủa tình thơ.

Nỗi Nhớ Đêm Mưa ....


Em thương nhớ,

Sài Gòn 2 ngày cuối tuần mưa tầm tả từ trưa đến tận hơn nửa đêm. Ngồi bên màn hình máy tính với những dòng nhạc và những ca từ anh lại thấy thương nhớ em nhiều hơn. Đã bao nhiêu ngày nay anh không nhắn cho em 1 tin nhắn hoặc 1 cuộc điện thoại, biết em lo lắng và nhớ anh cũng như anh lo lắng và nhớ đến em. Nhưng anh cứ sợ những dòng tin nhắn nổi nhớ nhau thêm nhiều hơn. Có lẽ chúng ta lại đang khởi động trò chơi chúng ta vẫn thường chơi với nhau đấy là đuổi bắt nổi nhơ nơi con tim của nhau.

Chiều nay nhớ em quá cầm lòng không nổi anh đã viết email cho em. Hình như đây là email đầu tiên anh viết cho em trong suốt thời gian mình quen nhau đúng không em? Tình yêu của anh không biết có đủ lớn để che trở cho em và làm em yêu thương lại anh hay không điều đó không quan trong. Điều anh luôn biết trong lòng chúng ta ít ra có nhau và nhớ đến nhau đúng không em.

Thời gian của đêm sao nó chầm chậm quá em ạ. Ngoài cửa mưa vẩn rơi những hạt nặng trĩu, trong tim anh những giọt nhớ cứ rủ nhau rơi ướt đẫm con tim. Nổi nhớ em không sao diễn tả cho hết được, tình yêu anh dành cho em chẳng biết phải dùng đơn vị đo lường nào để cân đo đong đếm.

Thời gian gần nửa năm quen nhau có đủ để em yêu mến anh không nhỉ. Hay em lại lạ một chuyến tàu tình yêu thoáng qua sân ga trái tim anh. Để rồi một lần nửa anh phải khóc thầm trong tim và mãi khắc ghi hình ảnh của em trong nổi nhớ và trong khu vườn kỷ niệm của anh. Đã không ít lần em bảo với anh đừng yêu em vì yêu em sẽ làm trái tim anh tan nát và đau khổ. Anh lại tự hỏi lòng mình ? có phải em đang sợ yêu anh trái tim em lại tan vỡ một lần nửa em sẽ lại phải khóa cửa con tim em mãi mãi, hay em đang cố dối lòng em trước tình cảm của anh dành cho em. Mọi điều không quan trọng đâu em, điều quan trọng nhất là trong lòng chúng ta đã có nhau và sẽ mãi có nhau dù mai này con tàu tình yêu của em có dừng mãi trên sân ga trái tim anh hay không.

Ngày mới đã bắt đầu trong màn đêm của sự nhớ nhung .... thời gian cứ nhẹ nhàng đưa nổi nhớ em trong anh thêm nhiều lên. Em yêu ơi giời này em đang thả giấc mơ mình đi đâu, có nghĩ và nhớ đến anh không .... anh nhớ em rất nhiều, rất nhiền và anh lại thét lên với 4 bức từng: " anh yêu em nhiều lắm và nhớ em thật nhiều".

Mãi mãi có em trong tim.

NỗiNhớ



Nhớ có những nỗi nhớ làm sao tả đây, cuộc sống vốn luôn nối tiếp nhau những chuổi dài của nỗi nhớ. Đọc những dòng tâm sự của ai đấy đã viết anh thấy có sự đồng cảm đâu đó. Một nổi nhớ rất dễ thương để rồi muốn thét lên: ..." nhớ ứ chịu nổi ... "

Ngày hôm nay tôi cũng muốn hét lên như ai đấy đã viết, " nhớ quá, ứ chịu nổi ..." , tôi cũng đang nhớ một người phụ nữ tôi rất yêu, tôi và nàng dù còn những khoản cách cần phải chia sẽ cần phải vượt qua.

Đêm nay sài gòn mưa rơi tầm tả, những giọt nhớ đan kẻ theo giọt mưa thấm vào trái tim tôi. Dạ Khúc bài em luôn yêu thích và tôi cũng rất thích đêm nay đã nghe hơn 20 lần mà không chán. Xin chia sẽ trích lời ca khúc này ...

(trích một đoạn lời ca khúc "Dạ Khúc") .....
Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để ... em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh ... hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần lần hẹn như cuối cùng
Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh ... cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu ... hay cần thôi biết yêu
Đã cần thế ... thương thật rồi
Vẫn như anh còn ... xa rất xa
Vì đã ... vùi hết ... những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh .... đến muôn lần
..............
Thế ... tình nhé .... xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sống ... vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh .... chiếc hôn nồng


Dạ Khúc
Thể hiện: Hiền Thục



Nổi lòng của người phụ nữ là thế đấy cần những điều rất bình dị và nhẹ nhàng, tôi biết nàng của tôi cũng đang cần những điều nhẹ nhàng như thế từ một người đàn ông yêu thương mình.

Biết nói sau giờ dù biết giờ nàng đang rất cần tôi bên nàng, giá mà tôi và nàng cùng thét lên "... Nhớ, ứ chịu nổi ..."

Tôi cũng đang cần lắm một nụ cười của em đến thây em luôn bên tôi. Cũng cần lắm bờ vai của em chia sẽ những thăng trầm trong cuộc sống của tôi. Cũng cần lắm những đòi hỏi nhõng nhẽo của em để được chịu em. Cũng cần lắm sự nhẹ nhàng gối đầu em trên vai tôi. Cũng cần lắm hơi ấm từ bàn tay em cho tôi thêm sức mạnh và niềm tin. Cũng cần lắm ... cần lắm có em bên đời tôi.... Nhớ, ứ chịu được .... xin lỗi anh đã không giử lời hứa, anh yêu em mất rồi.

Những con tàu không về lại sân ga


Khóc nữa làm gì cho ướt tháng ba
Em nhủ lòng mình không bao giờ khóc
Dẫu có nhớ anh từng đêm trằn trọc
Vẫn cứ lạnh lùng đón gió mùa sang...

Có những buổi chiều em dạo bước thênh thang
Qua từng ngõ quen tìm người xưa cũ
Chợt nhận ra mình như hoa héo rũ
Xuân đã qua rồi ru ngủ thuở xưa xa

Có những con tàu không về lại sân ga
Như tháng năm miệt mài đi mãi
Có những con tàu không bao giờ trở lại
Sân ga khát mòn tìm những vết loang xưa...

Và một ngày nào ta từ giã dưới mưa
Em cố giấu anh những dòng nước mắt
Anh đâu biết khi vừa khuất mặt
Giọt khóc trong lòng bỗng cứ chảy tuôn.

Khóc nữa làm gì khi ánh chiều buông
Đêm cũng qua đi và ngày sẽ đến
Phút giao thời em thổi tan ngọn nến
Mật niệm một người rời khỏi sân ga.

Khóc nữa làm gì cho ướt tháng ba...

(Thơ Sưu Tầm)

Cảm xúc rơi theo cơn mưa chiều tháng tám


Những cơn mưa chiều tháng tám làm Sài gòn như mát lại, tháng tám mùa thu nhưng Sài gòn làm gì có mùa thu chỉ là những buổi chiều mưa tầm tả kéo dài hàng giờ, mưa cứ như tấm gội vào cõi lòng của con người.

Cơn mưa chiều nay kéo dài quá, lại rơi vào chiều thứ bảy, ngồi bên cửa sổ ngằm cơn mưa lòng chợt thấy buồn buồn, những cái ngày xưa nó hiện về trong đầu... nhớ quá ngày xưa ơi nhưng mà cũng chỉ là ngày xưa ... những dòng nhạc hòa theo tiếng mưa đưa lòng quay về dòng kỉ niệm của quá khứ . Bao nhiêu năm rồi hởi cái ngày xưa ơi, những cơn mưa chiều tháng tám cái thủa học trò, những hàng me là ướt rũ trong cơn mưa và chút se lạnh của những con gió từ sông Sài gòn thổi vào.

Tháng tám hoa phượng đã không còn thiêu cháy những góc phố màu đỏ nửa, góc phố lát đát vàng những chiếc lá me bay.

Mưa cứ rơi ngoài khung cửa từng giọt từng giọt như chạm vào tận đáy tim, những chiếc bóng tình nhân cứ lần lượt hiện về theo chuỗi thời gian ... con tim tôi như muốn nghẹt thở .... bàn tay cằn cõi của tháng năm thăng trầm vất vã đang đong đưa chạm vào trán những nếp nhăn của thời gian ? Từng vòng khói thuốc nhẹ nhàng cuồn cuộn bay vào không trung mang trong tôi bao nổi khắc khỏai. Boa nhiêu năm rồi đếm làm sao cho hết những cuộc tình thóang qua trong một trái tim lãng tữ ... chỉ thấy trong tôi nổi nhớ xếp chất trồng ngày càng cao hơn ... chẳng lẽ một hạnh phúc trọn vẹn lại tìm khó đến thế sau ... mái tóc giờ đôi chổ màu muối tiêu mà lòng vẫn đi về qua phố một mình với những dòng kỉ niệm xô đẩy nhau trong con tim ....

Trái tim tôi bao lần muốn cằn cỏi, cứng lại đong như đá để những cuộc tình không thóang qua nửa ... nhưng đã bao năm qua trái tim tôi vẫn luôn mềm yếu trước những bóng hồng .... để rồi theo bước thời gian những bóng hồng trôi qua vuột khỏi trái tim tôi và những vết nứt lại khắc lên trái tim đa tình của tôi ...

Tôi đã nợ tình yêu thật nhiều, nợ những bóng hồng đã đi qua trái tim tôi, những món nợ tình cảm theo năm tháng cứ bào mòn tâm tư và cõi nhớ của tôi .... giá có một trận mưa gội sạch trái tim tôi những nổi đau chôn kín ấy để lòng tôi thanh thản hơn.

Ôi những chiều mưa tháng tám, những cơn mưa khơi nổi nhớ trong lòng xin hãy tắm gội trái tim của gã lãng tữ này ....

Biển và Em



Chiều nay lại một mình ngồi trước biển, biển vẩn xanh mãi như những ngày nào, biển vẩn xanh thăm thẳm như ngàn đời nay. Ngồi trước biển anh thấy mình quá bé nhỏ, biển bao giờ luôn nhẹ nhàng vổ về tiếng tình yêu thương, vẩn luôn khúc hát tình yêu. Từng đàn hải âu mãi rong chơi trên biển xanh, anh tự hỏi giờ này em đang tung bay trong vùng trời nào? và trong biển tình yêu đó em có thấy hạnh phúc không? hay là những đợt sóng giận hờn cuồn cuộn nổi lên nhận chiềm cách chim tình yêu của em vào lòng biển sâu thăm thẳm.

Muôn đời nay biển luôn là vậy, có những lúc hiền lành, dịu dàng, nhẹ nhàng từng đợt sóng rì rào như những tiếng em thì thầm bên tai anh khúc tình ca ngọt ngào, nhưng rồi có những lúc biển giận giử cuồn cuộn những con sóng thần dử dội cuốn trôi theo tất cả những gì trên biển trôi ra tận muôn trùng khơi. Biển là vậy và em cũng thế, những lúc dịu dàng những lúc giận giử. Cách hải âu tình em đã mang đến cho anh trong một chiều biển ngày xưa mang chút vị mặn của nước biển nhưng anh vẩn thấy được sự ngọ ngào trong tình yêu của em dành cho anh, dù bâ giờ cánh chim tình em đã mãi vụt bay mãi mãi xa khung trời tình yêu của anh, để đến một khung trời tình yêu nào đó. Và rồi tình yêu của em dành cho anh cũng tan ra như những con sóng nhỏ nơi tít mù khơi để ngàn sau anh vẩn tìm những cơn sóng tình em.

Ánh tà dương lại nhẹ nhàng buông rơi trêu bầu trời xanh, le lói những tia nắng vàng cuối cùng chiếu xuống mặt biển xanh ngời. Trong cái màu vàng đượm buồn đó anh thấy được những cánh chim hải âu tìm về tổ, và anh thầm mong trong những cánh chim hải âu đó có cánh chim hải âu mang tình em trở về bên anh, nhưng mà anh cũng biết ước mơ vẩn củng chỉ là ước mơ mà thôi vì anh đã mãi mãi mất em trong muôn trùng khơi. Ánh hoàng hôn thật đẹp thật đầm ấm như những lời yêu em đã trao anh ngày nào, nhưng nó cũng đượm màu nhung nhớ đến những ngày yêu của chúng ta.

Màu đen củ màn đêm kéo về che lấp đi những ánh tà còn rơi trên mặt biển xanh cuối cùng trong ngày, ngày xưa lúc em ra đi củng để lại trong tim anh một màu luyến tiếc, để lại con tim anh nổi buồn đơn côi, một màu xám đen tuyệt vọng. Rồi chợt ánh trăng vừa kịp tròn xé tan màn đêm bao phủ cả một góc trời và một đại dương bao la, anh tìm thấy trên biển một vệt sáng của ánh trăng dài, anh tìm thấy trong ánh trăng đó một con đường tình mà chúng ta đã từng tay trong tay sánh bước bên nhau trong niềm vui hạnh phúc. Nhưng qui luật tự nhiên ngàn đời nay, trăng tròn rồi trăng lại khuyết, tình đến rồi tình sẽ đi và chúng ta đã lạc mất nhau trong con đường ngập ánh trăng hạnh phúc đó.

Đêm trăng hôm nay anh thấy cũng mang một nổi buồn như anh, ngoài kia xa xa nơi đại dương xanh nhuộm màu ánh trăng nhung nhớ từng con sóng nhỏ vẩn ru tình những tiếng vổ về nhẹ nhàng trong biển cả mênh mong. Trong tiếng hát du dương của sóng biển anh cố tìm nghe tiếng em vọng về nhưng tất cả cũng chỉ là hư vô, chỉ có tiếng ru tình ơi trong tim anh. Ánh trăng trải dài trên bờ biển như giúp anh tìm lại những dấu chân ngày xưa của em, nhưng những con sóng biển kia đã xoá nhoà và cuốn theo ra tít ngoài khơi của biển tình nhân gian. Giờ anh chỉ biết ngồi đếm những kỷ niệm tình yêu ngày nào của chúng mình và lắng nghe tiếng sóng thì thầm trong tim anh: hảy để tình yêu trôi theo những cơn sóng ra mênh mong vo tận của biển tình, và hảy chờ đến mùa tình yêu mong tìm lại cánh chim tình yêu ngày nào đã mãi vụt bay.

Còn đâu nửa dấu yêu ngày nào
Cánh hải âu mang tình vụt bay
Con tim tan vở nơi biển xanh
Cho ngày sau sóng vổ tình ai

Anh xin gởi tình yêu và những kỉ niệm bên nhau cùng biển, cùng trăng theo muôn ngàn con sóng nhỏ để tan ra trong biển tình nhân gian, mong rằng ở một bến bờ hạnh phúc nào đó em thấy được tình anh qua từng con sóng nhỏ của muôn trùng khơi. Anh xin một lần làm cách chim hải âu vẩn mãi tung bay trong những biển tình xanh, cho ngày sau biển vẩn hát khúc tình anh ngọt ngào qua lời từng cơn sóng nhỏ.

Hà Nội Mùa Thu ... Tôi, Em và nổi nhớ


Em thương nhớ!

Lại một mùa thu nửa lại về, và một mùa thu nửa anh xa em xa hà nội xa mua thu hà nộị Em còn nhớ mua thu hà nội chùng ta bên nhau không? Chúng ta yêu nhau vào mua thu anh nhớ mãi cái mùa thu ấỵ Từ Sài Gòn hai mùa mưa nắng anh đến với em đất hà thành bốn mùa thay lá.

NHững chiều thu chúng ta lang thang trên khắp khố phường hà nội đi dưới lá vàng thu, những cơn gío thu kkẻ dưa hương hoa sửa và hương ngọc lan qua khắp 36 phố phường hòa cùng hương tóc em làm anh nhớ mãi không quên.
Chiếu nay ngồi quán cafe ben sông Sai Gòn vô tình anh nghe được bài Nhớ Mùa Thu Hà Nội của Trinh Công Sơn " Hà nội mùa thu cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau, phố xưa nhà củ mái ngối thâm nâu ..." anh thấy sau mà ông nhạc sĩ này tinh tế thế thất cả những sắc màu thu hà nội nằm hết trong ca từ của ông lành anh nhớ mua thu HN và nhớ đến em thật nhiềụ

Em còn nhớ có những chiều thu ta sánh đôi bên nhau trên phố Cổ Ngư xưa giờ là đường thanh niên , ngồi bên bờ hồ vàngắm hoàng hôn buôn xuống tím ngắt cả một không gian Tây hồ, trong cái màu tím đó ánh lên những tia nắng cuối cùng len lỏi vào không gian. Đâu có có tiếng kẻ vổ cánh của bầy sâm cầm nhỏ và có cả tiếng của con tim anh nói với em " Anh yêu em nhiều lắm" hòa cùng tiếng gio thu ru hàng dương liểu rủ bóng xuống hồ Tâỵ

À em còn nhớ đến cái đêm trăng ma chúng ta ngồi bên nhau bên đường thanh niên ngồi đợi mua ngô nướng không, mùi ngô nếp nướng thơm lừng hoà cùng mùi ngọc lan và hoa sửa cùng huương tình đôi ta, tay trong tay torng cái rét se lạnh của mùa thu tay trong tay, vai kề vai bên nhau ngối dưới hàng dương liể rủ bóng xuống hô Trúc Bạch như đang nô đùa với ánh trăng răm trên mặt hồ.

Những kỉ niệm bên nhau bên mùa thu không thể nào anh quên được cũng như anh không thể quên được tình yêu của chúng ta dù mỗi đưa đang ở một phương trờị Nhưng mùa thu hà nối sẽ mãi ghi những kỉ niệm tình yêu của chúng ta và kỉ niềm tình ta vẩn mãi đẹp như mùa thu hà nộị

Yêu em nhiều mua thu Hà Nội tình yêu của tôi.

Điều kỳ diệu của tình yêu


Tình yêu một từ ngữ nghe rất quen thuộc rất đời vì nó luôn gắn với đời mà, nhưng quả thật cái chử tình yêu này mà chúng tá vui vì nó khổ vì nó đau đầu vì nó. Nhưng không thể phủ nhận được tình yêu đúng là điều kỳ diệu nhất mà con người đã được nhận.

Có ai trong chúng ta dám nói rằng trong tim tôi không có 2 chử tình yêu không nếu người đó nói không tôi xin nói là người đó xạo. Khi con người ta có tình yêu thì rất lạ, nó làm thay đổi mọi thứ nào lá lời ăn tiếng nói, nào là thái độ, nào là cách sống, nào là cách nghĩ, nào là cách ăn mặc, thói quen ... và nhiều khi mình phải giựt mình vì sự thay đổi của mình đấy chứ chưa nói gì đến những người xung quanh chúng ta.

Tình yêu là một điều quá kỳ diệu nó kỳ diệu đến có thển cảm hoá được cả một con người và nó cũng có thể làm hại một con người. Nhưng cuộc sống này chúng ta không thể sống nếu như thế tình yêu vì tình yêu sẽ làm cho thế giới này an lành ơn, tốt đẹp hơn và hạnh phúc lên. Có đôi khi chúng ta chay chốn với tình yêu chơi trò cút bắt với tình yêu , có nhiều lúc chúng ta để những mặc cảm, những tự ái , những tự ti, tự tôn của chúng ta lớn quá và chúng ta sợ khi đón nhận tình yêu sẽ làm chúng ta thay đổi, sẽ làm cho cái vỏ mà ta cố tạo nên tan vở vì tình yêu. Tai sao chúng ta không dám đương đầu với tình yêu nhỉ?

Tôi thấy tình yêu là điều thiêng liêng nhất mà con người ta luôn mong muốn và đón nhận , tình yêu là món quà vô giá mà Thượng Đế đã ban tặng cho loài người. Tình yêu đã đem chúng ta từ một loài động vật bậc cao trở thành con người. Hãy sống với tình yêu hãy cho cũng như đoán nhận tình yêu nếu chúng ta cãm thấy chúng ta đang yêu. Tôi tin rằng tình yêu là tôn giáo lớn nhất hành tình này vì tất cã chúng ta điều có một con tim, một con tim biết yêu , biết ghen, biết giận... chúng ta hãy cùng nhau chia sẽ những hương vị của tình yêu dù chúng ta có nếm phại vị ngọt, vị đắng, vị chua hay vị cay đi chăng nửa.

Cách đây 1 năm tôi có xem một bộ phim và trong đó có một câu tôi thấy rất hay : " .. tôi có yêu một người, nhưng người ấy không yêu tôi. làm sau đây? đau lắm chứ nhưng tôi vẩn muốn mãi được đau ..."

Xin chúc mọi người tìm được tình yêu của mình nhé, và nhớ tình yêu phải chân thành, phải thật lòng và đừng quên kèm theo sự chia sẽ thông cãm nhé.

Sân Ga Tình Yêu


Đêm nào tôi cũng nghĩ về anh, muốn nói với anh rằng " quên em đi anh nhé! ", nhưng có bao giờ tôi đủ can đảm để nói lên điều đó đưọc đâu....tôi sợ làm anh và tôi đau đớn, nhưng cảm giác của kẻ thứ 3 chen vào hạnh phúc của anh đã làm tôi thấy mình thật khỏ sở.

Tôi đã yêu .... yêu tự khi nào tôi cũng không biết nữa, và tôi cũng chẳng biết đó có phải là mói tình đầu của tôi không nữa . Còn an, anh nói anh yêu tôi bằng mối tình đầu trong sáng và vô tư....

Tôi biết khi hai con người yêu nhau chưa hẳn là tất cả để họ có thể có được nhau. Anh có những ràng buộc của riêng mình và tôi cũng vậy.....Tôi là người thứ 3 chen vào hạnh phúc của anh dù tôi biết mình chưa hẳn là người đến sau, nhưng tôi sẽ không níu giữ anh cho riêng mình mặc dù điều đó làm tôi khổ tâm không ít. Tôi ra đi !!! Tôi nghĩ mà đắn đo ....Làm sao mà con người ta không nuối tiếc khi phải từ chối đi một tình yêu đang ngày đêm nâng giấc. " Chị ấy" yêu anh bằng tất cả tấm lòng, bất chấp sự ngăn cản của gia đình anh....tôi đành lòng để " chị ấy " đau khổ một lần nữa ư ... Suốt những năm quen anh , tôi đã học được từ anh cách sống cao thượng và giờ đây tôi đã cao thượng đến mức có thể hy sinh mình cho hạnh phúc của người khác. Điều ấy không có nghĩa là tôi không muốn đấu tranh cho tình yêu của mình.....tôi rất muốn, nhưng tôi không thể yêu một người mà trong khi tôi đã biết quá rõ rằng trái tim anh sẽ không bao giờ thuộc về tôi.

Anh thường nói với tôi " anh sẽ hạnh phúc nếu em vui ", nhưng cuộc sống có bao giờ làm tôi vui được nũa không nếu mất anh ...?

Ngày xưa khi yêu nhạc Trịnh, tôi không hề nghĩ rằng mình lại bị ảnh hưởng quá nhiều từ ông. Lúc nào tôi cũng tin vào cái triết lý sống của ông, rằng : " Sống ở trên đời phải có một tấm lòng ". Tôi khâm phục tình yêu mà Trịnh dành cho Khánh Ly và rồi đôi lúc tôi tự hỏi: " Tại sao Trịnh và Khánh Ly yêu nhau đến vậy mà họ không bao giờ có được nhau, mặc dù trong tâm hồn của mỗi người ai cũng là nửa sống của người kia ?" Và câu hỏi ấy giờ đây tôi lại hỏi chính mình khi nghĩ về anh. Tôi biết những tình cảm mà tôi và anh dành cho nhau là tự đáy lòng, là sự cao thượng và sống vì nhau....Có lần tôi nói với anh rằng " em không biết phải gọi cái tình cảm này là gì nữa ", nhưng hôm nay tôi sẽ đặt cho nó là Sân ga tình yêu. Vâng, tôi đã tự đặt cho tình yêu của mình là Sân ga tình yêu....bởi Sân ga là nơi tiễn đưa những con người ra đi trong bị rịn và nuối tiếc và người ra đi không biết bao giờ quay trở lại. Tôi không sợ sự ngăn cản của người thân và gia đình khi yêu anh mặc dù tôi biết không phải ai cũng cổ vũ cho tình yêu của tôi, nhưng khi tôi đã yêu nghĩa là tôi chấp nhận từ bỏ tất cả để bảo vệ cho tình yêu của mình. Có người hỏi tôi sao không bảo vệ cái tình yêu này...tôi không muốn bởi lẽ tôi không đành lòng nhìn " chị ấy " đau khổ vì tôi đã lấy đi " một mạch sống " trong đời của " chị ấy ". Tôi mạnh mẽ và hiếu thắng là thế, nhưng tôi cũng rất yếu đuối và cao thượng. Chính cái con nít nhân ái này đã làm tôi hanh hao suốt bao mùa trăn trở.

Có người nói tôi ngây thơ và ngốc nghếch khi hy sinhtình yêu của mình bởi trên đời này còn mấy ai làm vậy, nhưng tôi không muốn làm anh khó xử thêm nũa, không muốn làm " chị ấy " đau lòng và không muốn mình khổ sở. Tôi không muốn vì tôi mà anh chia tay với " chị ấy ", bởi ai đấy đã từng nói với tôi: " Trên đời này không chỉ biết yêu thôi là đủ để sống với nhau một đời mà còn phải có một phần trách nhiệm ". Tôi có thể nhẫn tâm làm thế được sao ??

Tôi là người quyết đoán, tôi sẽ không cố nĩu giữ những gì không thuộc về mình.....và sẽ nhìn thẳng vào thực tế. Có lẽ tình yêu của tôi chưa đủ lơn để được bù đắp lại, nhưng anh có biết chăng ? Trên đời naydù có ở một chân trời xa lắc xa lơ anh vẫn luôn có một chố đứng trong tôi.....như anh vẫn luôn dành cho tôi một góc sâu thẳm trong trái tim mà anh đã nói với tôi hôm nào. Tôi sẽ không khóc cho tình yêu của mình vì tôi tự nguyện ra đi mà....tôi hy sinh mình cho hạnh phúc của anh và tôi sẽ gói tất cả vào quá khứ, bởi có lần anh nói với tôi rằng " quá khứ ấy mãi mãi thuộc về chúng ta ". Đôi lúc tôi vẫn thầm ước giá mà tôi và anh không bao giờ bị ràng buộc bởi một điều gì đó thì có lẽ chúng tôi sẽ hạnh phúc lắm.
Tôi còn nhớ có lần tôi hỏi anh: " nếu được quay trở lại những năm tháng ngày xưa thì anh sẽ làm gì ? " và anh đã bảo tôi rằng " anh sẽ không bao giờ để tuột em khỏi vòng tay của anh một lần nữa ". Vâng, tất cả chỉ mãi là cái " nếu " mà thôi....tôi và anh hiểu nhau quá nhiều nên đành phải xa nhau.

Chúng tôi đến với nhau âm thầm quá, yêu nhau trong âm thầm và xa nhau cũng trong âm thầm.....Tôi không biết có bao giờ tôi gặp lại anh trên mảnh đất Việt Nam thương yêu nữa không , nhưng lúc nào tôi cũng nguyện cầu cho anh hạnh phúc. Mai sau có lúc nào đó trong cuộc sống hay trong những lúc kỉ niệm xưa hiện về không biết anh có còn nhớ đến tôi nữa không ....

Giờ đây tôi vẫn bước những bước đi lặng lẽ trong cuộc đời, nhưng tôi luôn tin vào khát vọng tình yêu là vĩnh hằng....và tôi tin rằng sẽ có một ngày tôi sẽ gặp được người có thể hy sinh mình cho hạnh phuc của tôi như tôi đã từng hy sinh mình cho hạnh phúc của anh....

Cho anh và ngày xưa…..

( Sưu tầm )

Phố Đêm Lặng Thầm


GUESTBOOK


Các bạn khi viết Guestbook vui lòng nhấn vào nút "Sign This Guestbook". Thanks

Sắc Thu Vàng Úa