Hà thành chiều nay mưa lại về trên phố cổ, cơn mưa phùn nhẹ nhà lướt qua bờ vai em, những vòng xe vô hướng cứ lướt lướt trên từng góc phố như kếim tìm một vật gì mà em đã đánh mất. Bờ mi em những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhạt nhòa. Em tấp vào một quán nhỏ ven đường gọi cóc cafe. Tiếng hát Khánh Hà chợt vang lên từng lời từng lời xuyên thấu qua lòng em
Mùa thu về đây mưa phùn bay ướt vai em gầy
mùa thu về đây riêng mình ta cùng với trời mây
mùa thu paris có ai đi trong nắng vàng
vòng tay mênh mang bước chân đã nghe buồn hoang
vườn xưa còn đây sao bờ vai nhớ thương vơi đầy
người xa tầm tay riêng mình ta một cõi tình phai
chiều qua công viên có ai đón đưa lối về
thoáng nghe tiếng mưa não nề
ngày chợt dài lê thê
Tiếng mưa nhè nhẹ rơi trên lá, từng dòng nhạc nhè nhàng rơi vào tim em. Những con phố xưa đâu rồi hình bóng anh cùng em ngày nào, giờ chỉ còn mình em lang thang qua từng góc phố phong rêu xanh. Những ngày dài là biết bao nổi nhớ, những nụ cười, những chiếc hôn vội vã trên môi, những vòng tròn khói thuốc anh thả trong không trung, giọng nói ấm cúng ngọt ngào đầy yêu thương.
Nào ai biết... nào ai biết... nào ai biết..
biển đợi chờ một đời
người yêu hỡi... người yêu hỡi... người yêu hỡi...
quá xa rồi một thời
tìm đâu thấy... tìm đâu thấy... tìm đâu thấy...
nụ cười buồn ngày nào
có xót xa mờ khuất một mình ta
Tiếng lòng em đang gào thét gọi tên anh, người đâu hỡi ... người đâu hỡi còn đâu những tháng ngày hạnh phúc đã cùng em. Ba năm qua từ ngày xa nhau em thầm tự nhũ sẽ mãi mãi quên anh trong lòng em. Nhưng những góc phố, những nơi mình từng có nhau em vẫn đi về mỗi ngày thử hỏi làm sao quên được anh đây. Lòng em đang lạnh lắm giá mà có bờ vai to lớn của anh để tựa vào và vòng tay cằn cổi của anh em trầm lấy em. Nghĩ đến đây những giọt nước mắt của em lại lăn trên gò má. Em chờ gì khi từng giọt mưa thu đi qua, em chỉ biết nhặt từng chiếc là vàng xếp vào ngăn tủ nhưng một thoáng ngày xưa em đã có anh. Em tự hỏi mình sao lại xa nhau ? ... có phải chăng cái ngày xưa em còn nông cạn quá trong tình yêu ... em quá kiêu kỳ ... hay em quá vụn dại , để rồi có anh đó và đánh mất tình yêu của anh. Từng giọt cafe nghẹn đắng nơi đầu môi em hòa cùng những giọt lệ ăn năn muộn màn.
Chiều qua giòng sông lá vàng rơi dáng ai mơ mộng
chiều qua giòng sông riêng mình ta mòn mỏi chờ mong
chiều qua sông Seine có con chim bay cuối trời
cất lên tiếng ca rã rời
cuộc tình sầu khôn nguôi
Thôi thì một cõi tình xưa giờ đã tàn phai, em xin ôm chọn cùng năm tháng để được thấy ngày xưa trong ngõ vắng tâm hồn. Nếu có một lúc nào còn nhớ đến em xin anh hãy cho em gởi một lời nho nhỏ, em vẫn mãi yêu anh dù tình mình đã phai.
( Cảm xúc khi nghe ca khúc Một Cõi Tình Phai )
Mùa thu về đây mưa phùn bay ướt vai em gầy
mùa thu về đây riêng mình ta cùng với trời mây
mùa thu paris có ai đi trong nắng vàng
vòng tay mênh mang bước chân đã nghe buồn hoang
vườn xưa còn đây sao bờ vai nhớ thương vơi đầy
người xa tầm tay riêng mình ta một cõi tình phai
chiều qua công viên có ai đón đưa lối về
thoáng nghe tiếng mưa não nề
ngày chợt dài lê thê
Tiếng mưa nhè nhẹ rơi trên lá, từng dòng nhạc nhè nhàng rơi vào tim em. Những con phố xưa đâu rồi hình bóng anh cùng em ngày nào, giờ chỉ còn mình em lang thang qua từng góc phố phong rêu xanh. Những ngày dài là biết bao nổi nhớ, những nụ cười, những chiếc hôn vội vã trên môi, những vòng tròn khói thuốc anh thả trong không trung, giọng nói ấm cúng ngọt ngào đầy yêu thương.
Nào ai biết... nào ai biết... nào ai biết..
biển đợi chờ một đời
người yêu hỡi... người yêu hỡi... người yêu hỡi...
quá xa rồi một thời
tìm đâu thấy... tìm đâu thấy... tìm đâu thấy...
nụ cười buồn ngày nào
có xót xa mờ khuất một mình ta
Tiếng lòng em đang gào thét gọi tên anh, người đâu hỡi ... người đâu hỡi còn đâu những tháng ngày hạnh phúc đã cùng em. Ba năm qua từ ngày xa nhau em thầm tự nhũ sẽ mãi mãi quên anh trong lòng em. Nhưng những góc phố, những nơi mình từng có nhau em vẫn đi về mỗi ngày thử hỏi làm sao quên được anh đây. Lòng em đang lạnh lắm giá mà có bờ vai to lớn của anh để tựa vào và vòng tay cằn cổi của anh em trầm lấy em. Nghĩ đến đây những giọt nước mắt của em lại lăn trên gò má. Em chờ gì khi từng giọt mưa thu đi qua, em chỉ biết nhặt từng chiếc là vàng xếp vào ngăn tủ nhưng một thoáng ngày xưa em đã có anh. Em tự hỏi mình sao lại xa nhau ? ... có phải chăng cái ngày xưa em còn nông cạn quá trong tình yêu ... em quá kiêu kỳ ... hay em quá vụn dại , để rồi có anh đó và đánh mất tình yêu của anh. Từng giọt cafe nghẹn đắng nơi đầu môi em hòa cùng những giọt lệ ăn năn muộn màn.
Chiều qua giòng sông lá vàng rơi dáng ai mơ mộng
chiều qua giòng sông riêng mình ta mòn mỏi chờ mong
chiều qua sông Seine có con chim bay cuối trời
cất lên tiếng ca rã rời
cuộc tình sầu khôn nguôi
Thôi thì một cõi tình xưa giờ đã tàn phai, em xin ôm chọn cùng năm tháng để được thấy ngày xưa trong ngõ vắng tâm hồn. Nếu có một lúc nào còn nhớ đến em xin anh hãy cho em gởi một lời nho nhỏ, em vẫn mãi yêu anh dù tình mình đã phai.
( Cảm xúc khi nghe ca khúc Một Cõi Tình Phai )




















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét