Những cơn mưa chiều tháng tám làm Sài gòn như mát lại, tháng tám mùa thu nhưng Sài gòn làm gì có mùa thu chỉ là những buổi chiều mưa tầm tả kéo dài hàng giờ, mưa cứ như tấm gội vào cõi lòng của con người.
Cơn mưa chiều nay kéo dài quá, lại rơi vào chiều thứ bảy, ngồi bên cửa sổ ngằm cơn mưa lòng chợt thấy buồn buồn, những cái ngày xưa nó hiện về trong đầu... nhớ quá ngày xưa ơi nhưng mà cũng chỉ là ngày xưa ... những dòng nhạc hòa theo tiếng mưa đưa lòng quay về dòng kỉ niệm của quá khứ . Bao nhiêu năm rồi hởi cái ngày xưa ơi, những cơn mưa chiều tháng tám cái thủa học trò, những hàng me là ướt rũ trong cơn mưa và chút se lạnh của những con gió từ sông Sài gòn thổi vào.
Tháng tám hoa phượng đã không còn thiêu cháy những góc phố màu đỏ nửa, góc phố lát đát vàng những chiếc lá me bay.
Mưa cứ rơi ngoài khung cửa từng giọt từng giọt như chạm vào tận đáy tim, những chiếc bóng tình nhân cứ lần lượt hiện về theo chuỗi thời gian ... con tim tôi như muốn nghẹt thở .... bàn tay cằn cõi của tháng năm thăng trầm vất vã đang đong đưa chạm vào trán những nếp nhăn của thời gian ? Từng vòng khói thuốc nhẹ nhàng cuồn cuộn bay vào không trung mang trong tôi bao nổi khắc khỏai. Boa nhiêu năm rồi đếm làm sao cho hết những cuộc tình thóang qua trong một trái tim lãng tữ ... chỉ thấy trong tôi nổi nhớ xếp chất trồng ngày càng cao hơn ... chẳng lẽ một hạnh phúc trọn vẹn lại tìm khó đến thế sau ... mái tóc giờ đôi chổ màu muối tiêu mà lòng vẫn đi về qua phố một mình với những dòng kỉ niệm xô đẩy nhau trong con tim ....
Trái tim tôi bao lần muốn cằn cỏi, cứng lại đong như đá để những cuộc tình không thóang qua nửa ... nhưng đã bao năm qua trái tim tôi vẫn luôn mềm yếu trước những bóng hồng .... để rồi theo bước thời gian những bóng hồng trôi qua vuột khỏi trái tim tôi và những vết nứt lại khắc lên trái tim đa tình của tôi ...
Tôi đã nợ tình yêu thật nhiều, nợ những bóng hồng đã đi qua trái tim tôi, những món nợ tình cảm theo năm tháng cứ bào mòn tâm tư và cõi nhớ của tôi .... giá có một trận mưa gội sạch trái tim tôi những nổi đau chôn kín ấy để lòng tôi thanh thản hơn.
Ôi những chiều mưa tháng tám, những cơn mưa khơi nổi nhớ trong lòng xin hãy tắm gội trái tim của gã lãng tữ này ....
Cơn mưa chiều nay kéo dài quá, lại rơi vào chiều thứ bảy, ngồi bên cửa sổ ngằm cơn mưa lòng chợt thấy buồn buồn, những cái ngày xưa nó hiện về trong đầu... nhớ quá ngày xưa ơi nhưng mà cũng chỉ là ngày xưa ... những dòng nhạc hòa theo tiếng mưa đưa lòng quay về dòng kỉ niệm của quá khứ . Bao nhiêu năm rồi hởi cái ngày xưa ơi, những cơn mưa chiều tháng tám cái thủa học trò, những hàng me là ướt rũ trong cơn mưa và chút se lạnh của những con gió từ sông Sài gòn thổi vào.
Tháng tám hoa phượng đã không còn thiêu cháy những góc phố màu đỏ nửa, góc phố lát đát vàng những chiếc lá me bay.
Mưa cứ rơi ngoài khung cửa từng giọt từng giọt như chạm vào tận đáy tim, những chiếc bóng tình nhân cứ lần lượt hiện về theo chuỗi thời gian ... con tim tôi như muốn nghẹt thở .... bàn tay cằn cõi của tháng năm thăng trầm vất vã đang đong đưa chạm vào trán những nếp nhăn của thời gian ? Từng vòng khói thuốc nhẹ nhàng cuồn cuộn bay vào không trung mang trong tôi bao nổi khắc khỏai. Boa nhiêu năm rồi đếm làm sao cho hết những cuộc tình thóang qua trong một trái tim lãng tữ ... chỉ thấy trong tôi nổi nhớ xếp chất trồng ngày càng cao hơn ... chẳng lẽ một hạnh phúc trọn vẹn lại tìm khó đến thế sau ... mái tóc giờ đôi chổ màu muối tiêu mà lòng vẫn đi về qua phố một mình với những dòng kỉ niệm xô đẩy nhau trong con tim ....
Trái tim tôi bao lần muốn cằn cỏi, cứng lại đong như đá để những cuộc tình không thóang qua nửa ... nhưng đã bao năm qua trái tim tôi vẫn luôn mềm yếu trước những bóng hồng .... để rồi theo bước thời gian những bóng hồng trôi qua vuột khỏi trái tim tôi và những vết nứt lại khắc lên trái tim đa tình của tôi ...
Tôi đã nợ tình yêu thật nhiều, nợ những bóng hồng đã đi qua trái tim tôi, những món nợ tình cảm theo năm tháng cứ bào mòn tâm tư và cõi nhớ của tôi .... giá có một trận mưa gội sạch trái tim tôi những nổi đau chôn kín ấy để lòng tôi thanh thản hơn.
Ôi những chiều mưa tháng tám, những cơn mưa khơi nổi nhớ trong lòng xin hãy tắm gội trái tim của gã lãng tữ này ....




















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét