Ngọn Nến Trong Đêm


3/9/07

Biển và Em



Chiều nay lại một mình ngồi trước biển, biển vẩn xanh mãi như những ngày nào, biển vẩn xanh thăm thẳm như ngàn đời nay. Ngồi trước biển anh thấy mình quá bé nhỏ, biển bao giờ luôn nhẹ nhàng vổ về tiếng tình yêu thương, vẩn luôn khúc hát tình yêu. Từng đàn hải âu mãi rong chơi trên biển xanh, anh tự hỏi giờ này em đang tung bay trong vùng trời nào? và trong biển tình yêu đó em có thấy hạnh phúc không? hay là những đợt sóng giận hờn cuồn cuộn nổi lên nhận chiềm cách chim tình yêu của em vào lòng biển sâu thăm thẳm.

Muôn đời nay biển luôn là vậy, có những lúc hiền lành, dịu dàng, nhẹ nhàng từng đợt sóng rì rào như những tiếng em thì thầm bên tai anh khúc tình ca ngọt ngào, nhưng rồi có những lúc biển giận giử cuồn cuộn những con sóng thần dử dội cuốn trôi theo tất cả những gì trên biển trôi ra tận muôn trùng khơi. Biển là vậy và em cũng thế, những lúc dịu dàng những lúc giận giử. Cách hải âu tình em đã mang đến cho anh trong một chiều biển ngày xưa mang chút vị mặn của nước biển nhưng anh vẩn thấy được sự ngọ ngào trong tình yêu của em dành cho anh, dù bâ giờ cánh chim tình em đã mãi vụt bay mãi mãi xa khung trời tình yêu của anh, để đến một khung trời tình yêu nào đó. Và rồi tình yêu của em dành cho anh cũng tan ra như những con sóng nhỏ nơi tít mù khơi để ngàn sau anh vẩn tìm những cơn sóng tình em.

Ánh tà dương lại nhẹ nhàng buông rơi trêu bầu trời xanh, le lói những tia nắng vàng cuối cùng chiếu xuống mặt biển xanh ngời. Trong cái màu vàng đượm buồn đó anh thấy được những cánh chim hải âu tìm về tổ, và anh thầm mong trong những cánh chim hải âu đó có cánh chim hải âu mang tình em trở về bên anh, nhưng mà anh cũng biết ước mơ vẩn củng chỉ là ước mơ mà thôi vì anh đã mãi mãi mất em trong muôn trùng khơi. Ánh hoàng hôn thật đẹp thật đầm ấm như những lời yêu em đã trao anh ngày nào, nhưng nó cũng đượm màu nhung nhớ đến những ngày yêu của chúng ta.

Màu đen củ màn đêm kéo về che lấp đi những ánh tà còn rơi trên mặt biển xanh cuối cùng trong ngày, ngày xưa lúc em ra đi củng để lại trong tim anh một màu luyến tiếc, để lại con tim anh nổi buồn đơn côi, một màu xám đen tuyệt vọng. Rồi chợt ánh trăng vừa kịp tròn xé tan màn đêm bao phủ cả một góc trời và một đại dương bao la, anh tìm thấy trên biển một vệt sáng của ánh trăng dài, anh tìm thấy trong ánh trăng đó một con đường tình mà chúng ta đã từng tay trong tay sánh bước bên nhau trong niềm vui hạnh phúc. Nhưng qui luật tự nhiên ngàn đời nay, trăng tròn rồi trăng lại khuyết, tình đến rồi tình sẽ đi và chúng ta đã lạc mất nhau trong con đường ngập ánh trăng hạnh phúc đó.

Đêm trăng hôm nay anh thấy cũng mang một nổi buồn như anh, ngoài kia xa xa nơi đại dương xanh nhuộm màu ánh trăng nhung nhớ từng con sóng nhỏ vẩn ru tình những tiếng vổ về nhẹ nhàng trong biển cả mênh mong. Trong tiếng hát du dương của sóng biển anh cố tìm nghe tiếng em vọng về nhưng tất cả cũng chỉ là hư vô, chỉ có tiếng ru tình ơi trong tim anh. Ánh trăng trải dài trên bờ biển như giúp anh tìm lại những dấu chân ngày xưa của em, nhưng những con sóng biển kia đã xoá nhoà và cuốn theo ra tít ngoài khơi của biển tình nhân gian. Giờ anh chỉ biết ngồi đếm những kỷ niệm tình yêu ngày nào của chúng mình và lắng nghe tiếng sóng thì thầm trong tim anh: hảy để tình yêu trôi theo những cơn sóng ra mênh mong vo tận của biển tình, và hảy chờ đến mùa tình yêu mong tìm lại cánh chim tình yêu ngày nào đã mãi vụt bay.

Còn đâu nửa dấu yêu ngày nào
Cánh hải âu mang tình vụt bay
Con tim tan vở nơi biển xanh
Cho ngày sau sóng vổ tình ai

Anh xin gởi tình yêu và những kỉ niệm bên nhau cùng biển, cùng trăng theo muôn ngàn con sóng nhỏ để tan ra trong biển tình nhân gian, mong rằng ở một bến bờ hạnh phúc nào đó em thấy được tình anh qua từng con sóng nhỏ của muôn trùng khơi. Anh xin một lần làm cách chim hải âu vẩn mãi tung bay trong những biển tình xanh, cho ngày sau biển vẩn hát khúc tình anh ngọt ngào qua lời từng cơn sóng nhỏ.

Không có nhận xét nào:

Phố Đêm Lặng Thầm


GUESTBOOK


Các bạn khi viết Guestbook vui lòng nhấn vào nút "Sign This Guestbook". Thanks

Sắc Thu Vàng Úa